Yesterday…

19/07/2009 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

tarigo (25)“Tôi nghe giai điệu chậm buồn của Andy William với ca khúc Yester day when I was young khi màn đêm đã buông xuống từ lâu. Dòng âm thanh trong cái tĩnh lặng của màn đêm đánh thức dậy trong tôi bao nỗi niềm quá khứ không thể nào quên. Ngày hôm qua… Với nhiều người đó là kỉ niệm, là những khoảnh khắc không thể nào quên. Và mỗi lần nhìn lại trong lòng lại dâng lên những rung động cùng những nỗi niềm bất tận. Không phải ngẫu nhiên đây trở thành ca khúc được coi như bản tổng kết của một đời người. Tôi nhớ đến những trò chơi thời con trẻ trên cánh đồng ngập nắng của tuổi thơ. Lũ chúng tôi tha hồ chạy nhảy trên những con đê xanh mướt cỏ chơi trò thả diều. Những con diều cứ thế chao lượn trên bầu trời xanh cao lộng gió hút theo đó là những đôi mắt long lanh rực sáng. Nơi cánh đồng mênh mông cỏ ngày xưa ấy, lũ chúng tôi mải miết chạy theo những thú vui, những giấc mơ “vĩ đại” theo làn gió nâng mà bay cao, cao vút… Ngày hôm qua ấy tôi cố giấu đi nỗi đau đầu đời khi một mình đứng trước mặt biển bao la. Những con sóng cứ thế nhấp nhô đuổi nhau đến bất tận như muốn nuốt chửng lấy thân thể nhỏ bé của tôi trong ánh chiều tà hôm ấy. Lần đầu tiên những giọt nước mắt lăn dài trên má khi giấc mơ cổ tích đầu đời tan vỡ. Lần đầu tiên đối mặt với nỗi cô đơn khôn nguôi khi chứng kiến cảnh mất mát của tuổi trẻ. Tôi đã đứng lặng hàng giờ trước bờ biển đang gào thét, như muốn nuốt chửng lấy mình mong cuốn theo những con sóng không cùng ấy. Rồi tôi rời quê hương tuổi thơ đến một chốn xa lạ mang theo những giấc mơ đã một lần tan vỡ, tôi muốn hàn gắn tất cả lại bằng tình yêu và niềm hi vọng mới dâng đầy trong tim. Và cuộc sống như một vòng quay bất tận cuốn tôi đi theo những cuộc chơi để rồi tôi quên mất những tháng ngày đẹp đẽ đó. Tôi đã để chúng ngủ quên trong kí ức vùi sâu. Và ngay cả những người bạn thời thơ ấu ngày nào cũng không còn ở bên cạnh tôi. Họ dần dần biến mất khỏi thế giới theo tiếng gọi vĩnh hằng . Tôi dần rời xa họ và cũng âm thầm chờ đợi tháng ngày mình vĩnh viễn rời xa họ. Dường như cuộc chơi đã đến hồi kết thúc. Tất cả đang khép lại dần trước mắt tôi. Và tôi chờ đợi ngày vĩnh biệt thế giới. Ngày hôm qua, ngày hôm qua… cũng là lời bài hát láy đi láy lại nhiều lần “yesterday” tạo nên nỗi day dứt khôn nguôi. Day dứt nhìn lại những tháng ngày tuột khỏi tầm tay với những xúc cảm bâng khuâng khó tả. Và đọng lại là những sự tiếc nuối bởi những điều chưa kịp thực hiện, những điều lẽ ra phải trao gửi, những giấc mơ mà chính ta từng khao khát biến thành hiện thực,… Và cứ thế, khúc ca buồn bã lại ngân lên như tiễn biệt chính tuổi trẻ của mỗi chúng ta. Nhắc nhở mỗi người rằng tuổi trẻ thật là quãng đời hạnh phúc nhất, tuyệt vời nhất mà mỗi lần nhìn lại chúng ta không thể nào bỏ rơi những kỉ niệm êm đẹp về tuổi thơ, tình yêu, niềm vui lẫn nỗi buồn, niềm vinh quang và những thất bại đắng cay…” [Minh Nguyễn]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading Yesterday… at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: