• Ai hát bài cánh đồng xanh…

19/09/2009 § 2 phản hồi

tarigo-27Ai hát bài cánh đồng xanh
Cho tôi nhớ mùa đi học…


Khi chúng ta đã bước qua một quãng thời gian thật dài, nơi mà ở đó biết bao nụ cười, biết bao giọt nước mắt đã cùng song hành cùng sự lớn lên, bất chợt một hình ảnh, một bài hát vang lên cũng khiến chúng ta chợt nhớ, nhớ da diết quãng đời ấy, dường như là kỉ niệm bao giờ cũng đẹp…

*


Những ngày cuối cùng của đời học sinh, tôi đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần, rằng tôi sẽ chụp thật nhiều ảnh, ghi lại những khoảnh khắc, bắt tay những người bạn khác lớp, tạm biệt thầy cô, tạm biệt bác bảo vệ và thật nhiều những dự định khác… Thế mà tôi lại bị ốm, ko được học những tiết học cuối cùng một cách trọn vẹn, ko được dự giờ chào cờ cuối cùng, ko được chụp ảnh với bạn bè, … Tôi đã khóc rất nhiều, vì tủi thân, vì những gì đã thành dang dở. Giá mà được quay lại, tôi chỉ thèm một lần mặc áo trắng đến trường, được ngồi bàn thứ 4 dãy ngoài, được ngắm nhìn sân trường, được ghi lại hình ảnh khối 12 đứng bên nhau trên những dãy hành lang dài… Nhưng có lẽ tôi vẫn là người may mắn, tôi vẫn có mặt trong lễ tổng kết năm học, buổi lễ cuối cùng của 12 năm vẫn được lưu lại trong tôi bằng những kỉ niệm đẹp mà cả cuộc đời tôi hứa sẽ không quên… Tôi nhìn bục sân khấu của trường, những dòng chữ quen thuộc, những gương mặt thầy cô, tôi đã được đứng trước toàn trường rất nhiều lần, những buổi mít tinh kỉ niệm năm ngoái tôi bao giờ cũng đọc bài phát biểu
, rồi những hôm diễn văn nghệ, diễn thời trang… Tôi ngắm nhìn rất lâu, nước mắt trào ra tự bao giờ, đằng sau tôi, những người bạn của tôi cũng đã khóc, tôi lặng im lau nước mắt và mỉm cười lần cuối cùng, đứng trước toàn trường lần cuối cùng, và tôi hát… Buổi trưa nắng chói chang, dù ko nhìn rõ ai, nhưng tôi biết rằng ở dưới kia, những người bạn của tôi, 12B3 của tôi, và rất nhiều những con người tôi yêu quý, họ đang hát thầm khúc ca tiễn biệt mái trường… Cái cảm giác lúc lớp tôi ùa lên, rồi những bạn khác lớp cũng lên hát cùng chúng tôi, thật sự khó quên… Chúng tôi nắm tay nhau và hát, tôi ngước nhìn bầu trời, ở trên kia, những quả bóng bay chúng tôi gửi gắm biết bao ước mơ và khát vọng, tôi không nhớ lúc đó tôi có hát sai lời hay ko nữa, nhiều cảm xúc quá, ở dưới sân trường, khối 12 đang đứng bên nhau lần cuối, ….Có lẽ với những gì tôi có được ngày hôm ấy, 25.5.2009, thì những gì tôi vẫn cho rằng là dở dang trong tuần cuối đi học, cũng đã được bù đắp phần nào….

Rồi buổi liên hoan cuối năm với lớp, chúng tôi đã thật sự hạnh phúc. Lần đầu tiên bước vào lớp, một tập thể chỉ toàn con gái, tôi đã thất vọng rất nhiều. 3 năm bên nhau, chúng tôi ko biết nói những lời yêu thương, ko biết xích lại gần nhau để hiểu hơn, và ko biết rằng ngày chia tay lại buồn đến thế… Khi tôi nhìn các bạn tôi khóc, một cảm giác lạ lùng trào lên, chưa bao giờ tôi thấy mất mát đến vậy, có lẽ chúng tôi còn quá trẻ để hiểu giá trị của những thứ giản đơn bên cạnh mình… Những lỗi lầm, những giận hờn, những hờ hững, …, chúng tôi gạt hết để dành cho phút cuối lời tạm biệt đẹp nhất. Chúng tôi ngồi lại và khóc. Lúc Dung đến ôm tôi, tôi khóc oà và thấy thực sự nuối tiếc, bỗng dưng tôi chợt muốn làm một đứa trẻ. Ngày xưa tôi và Dung vẫn thường đi bộ tới trường, đường đến trường những năm ấy gắn với bao kỉ niệm thời ấu thơ mà đến bây giờ tôi vẫn nhớ… Giật mình nhận ra đã lớn, thì cũng là lúc không đủ thời gian để làm những điều còn dang dở. Hôm nay nhớ lại, tôi vẫn tiếc vì không ôm được hết 43 con người. …


Ngày còn được đi học, chỉ mong làm người lớn thật nhanh, muốn được vào đời, muốn bay nhảy và thật nhiều những mong ước trẻ con… Giờ đây khi đã khép lại cánh cửa thế giới ấy, thèm một tiết học đầy đủ thành viên lớp, tôi nhớ vô cùng những kỉ niệm mà ở đó tôi đã trải qua… Những lần diễn văn nghệ, những buổi bị phạt trực nhật, những gói xoài mười đứa tranh nhau, những ô cửa sổ mà chúng tôi ngóng trông những bóng hình,… Tôi không thể ngờ rằng những điều giản dị ấy lúc xa rồi tôi lại khóc và muốn được bé lại như ngày hôm qua… Và cả những năm tháng cấp I, cấp II, những người thầy, người cô, những người bạn, những chiếc ghế đá, những tiếng trống trường, những dãy hành lang dài hun hút… đã qua cuộc đời tôi… Tất cả đã xa rồi, tuổi học trò đã khép lại sau lưng,…


Xin gửi lại những niềm vui, và cả những nỗi buồn của một thời áo trắng đã qua không bao giờ trở lại.
… Cảm ơn thầy cô, những tiết học, những bài giảng, những bài kiểm tra, những lần hỏi bài cũ, và cả những bài học cuộc sống, những điều ngày mai kia chúng em sẽ được trải qua… Có rất nhiều lỗi lầm mà mãi mãi chúng em không bao giờ sửa chữa được nữa thầy cô à, có lần tạm biệt một người cô chuyển công tác mà em không dám ôm, có những tiết bỏ giờ, những bài thi kém cỏi… Hôm nay khi kết thúc kì thi tốt nghiệp, nhiều cảm xúc dâng lên trong em, thầy cô à, giá mà được là học trò một lần nữa, em hứa sẽ không hờ hững với những môn mà trước giờ em vẫn ghét bỏ, sẽ chăm chú và sẽ học thật tốt thầy cô à… Cuộc đời dài rộng quá, biết bao điều khi xa rồi mới nhận ra, …

Họ ta à, Đường Kim Hội hoành tráng của 12B3^^, tau biết chúng ta còn gặp nhau, còn được chia sẻ với nhau những niềm vui nỗi buồn sau này, nhưng chúng ta đã không đứng bên nhau nữa rồi, mãi không bao giờ chúng ta có thể được ngồi gần nhau trong một lớp học, cùng nhau học bài, cùng nhau trải qua những kỉ niệm mà cả cuộc đời chỉ đi qua đời ta một lần duy nhất… T sẽ mãi nhớ những giờ Thể dục, những sáng đạp xe đi học với Dung, những chiều mùa đông lạnh cóng cùng nhau thổi những bắp ngô nướng, những lần lên bảng Hoá, những lần trốn tiết cùng Kim Anh, những ngóng trông khờ dại năm 11, những lẫn cãi vã trẻ con, những buổi sinh nhật lang thang khắp các con đường, rồi kéo nhau lên Quảng trường nói chuyện, rồi khóc…


Dung à, m với t, là bạn thân, đã cùng nhau đi học những năm tháng đầu tiên, và đã cùng nhau trải qua những khoảnh khắc cuối cùng…. Cái đêm m nhắn tin, 2 giờ sáng, tau mệt vì bị ốm, đọc tn của m, t khóc, nước mắt lặng lẽ rơi, những kỉ niệm ùa về trong một đêm hè khi chúng ta đã ko còn là học trò… Giờ đây hai đứa ta đã không còn nữa những ngày xưa ấy. M hay dậy muộn, để t phải bực bội những lần gọi m đi học, nhưng giờ tau thèm được như vậy Dung à, t ước gì được gọi m đi học, t ước gì được ngồi gần Kim Anh và Tú Anh, cả Thu nữa, nhưng mà chỉ có thể nhớ thương những kỉ niệm, vì chúng mãi là thứ đã ko bao giờ có thể có lại lần thứ hai phải ko m?


Ừ, gửi lại tất cả nhé họ ta, và cả 12B3 nữa, những kỉ niệm đẹp của một thời cắp sách đến trường… Phía trước còn nhiều khó khăn và thử thách, hi vọng chúng ta đủ bản lĩnh để vượt qua tất cả. Rồi chúng ta sẽ trở thành người như chúng ta mơ ước, sẽ hạnh phúc với những gì chúng ta lựa chọn… Nếu có phút giây nào đó yếu lòng, có cú ngã nào làm chúng ta đau, có người nào làm chúng ta tổn thương, t hi vọng chúng ta có đủ sức chịu đựng và lòng can đảm, rồi mọi thứ sẽ qua đi…

*

[Ta sẽ mãi nhớ về nơi ấy, nơi mà ta đã khắc ghi biết bao hình ảnh thật nên thơ không thể xóa nhòa trong kí ức: là hình ảnh những hạt bụi phấn rơi đều trên bục giảng, là mái tóc hoa râm đã pha màu năm tháng của các thầy cô giáo bên cạnh trang giáo án, là những mái đầu xanh của đám trò nhỏ đang miệt mài bên trang sách nhỏ… Là cảnh những cô cậu học trò đang xòe đôi bàn tay ra để đón lấy những cánh phượng đỏ rơi rơi nơi cuối bãi sân trường. Thời gian cứ thế thấm thoát trôi đi để cho bao lần cánh bướm phượng lại được khoe mình bên cạnh những dòng lưu bút viết bằng màu mực tím. Hình ảnh của nhành hoa phượng, hoa học trò, hoa của những cuộc chia ly vẫn luôn rực rỡ, lung linh trong ánh nắng mặt trời như tâm hồn của các cô cậu học trò đầy vẻ hồn nhiên, tinh nghịch. Những cánh hoa phượng ấy vẫn ngời lên sắc đỏ, những tà áo trắng vẫn vô tư bay bay trong nắng… nhưng nào ai hằng hay biết con tàu thời gian đã lần lượt rời bến và cuốn trôi đi tất cả những tháng ngày êm đẹp, những kỷ niệm êm đềm về một thời ngây thơ, vụng dại.

]


*


Tạm biệt nhé những kỉ niệm./.

Cuối tháng 5/2009

Hà Jung

@Entry cũ từ 360

§ 2 Responses to • Ai hát bài cánh đồng xanh…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading • Ai hát bài cánh đồng xanh… at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: