• Chiến tranh.

19/09/2009 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

13

Đừng mơ về đâu đó bầu trời cao
hãy sống như bao người trong tháng ngày cơm áo
nhưng điều giản đơn là cần có nhau sao định mệnh chẳng khi nào chịu hiểu
vì đó mà nước mắt rơi…
Vì đó mà cả thế giới dồn hết nỗi đau vào trong tim một con người
vì đó mà cần hai con người khóc để còn tin vào nước mắt
vì đó mà hai bàn tay giữ một bàn tay cũng không đủ chặt
vì đó mà cuộc đời đã nhiều thêm một lần cắn môi đầy chua chát…
đừng đi…

Đọc một vài dòng trong blog chị Điệp, thấy cảm xúc tràn ra thành nước mắt.

Chúng ta phải lớn mau lên để thực hiện những ước mơ trẻ con thơ dại.

Phải lớn nhanh lên…

Đừng đi…
nếu có bão giông ta muốn được gánh chịu cùng nhau
được chết vì người mình yêu thương cũng là hạnh phúc
nhưng được sống cùng người mình yêu thương thì khổ đau nào cũng chỉ là hạt cát
giữa đại dương trong mắt chúng ta…
Đừng đi…
cuộc đời khốn khó rồi sẽ qua
chúng ta sẽ gieo những giận hờn, yêu thương giữa lòng bàn tay số phận
chúng ta sẽ cõng những đứa con trên vai mà không bao giờ biết mệt
mua cho chúng những que kem
và giấu những ngày nóng bức dưới bóng mây râm mát…
chúng ta sẽ chải tóc trước thềm nhà trong sương sớm và chiều chưa tắt nắng
chúng ta sẽ ngồi trên xích đu và cùng nhắm mắt
thấy đời mình như một cánh chim…
Đừng đi mà…
Đừng đi…
Ai cũng cần phải sống vì một con người!

Đôi khi cứ tự hỏi điều gì đã làm nên những tuổi trẻ tuyệt vời ấy? Nếu như sinh ra trong thời chiến như vậy thì mình có được như những con người đẹp lạ lùng ấy không?

Nghe những câu chuyện kể mà không cầm được nước mắt. Có giọt nước mắt xót xa với những câu chuyện tù nhân tự mổ bụng mình để đấu tranh. Có những giọt nước mắt ngưỡng mộ khi nghe câu chuyện có một tù nhân trước khi ra pháp trường cởi lại cho Lê Duẩn cái áo trên người nói “đây là điều cuối cùng t ôi có thể làm cho cách mạng, các đồng chí giữ lấy để mặc giữ ấm, thay tôi tiếp tục chiến đấu“… Có những giọt nước mắt chẳng biết nói sao trước những câu chuyện về tình bạn tù, câu chuyện về cách mà những tù nhân ở đây sống, chiến đấu một cách đầy lạc quan và vĩ đại. Họ vẫn học văn hóa, chính trị, vẫn hát, vẫn làm thơ… bằng cách ghi lại trên lá bàng, bằng cách gõ vào tường những kí hiệu truyền từ phòng giam này, chuồng cọp này sang phòng giam khác, chuồng cọp khác. Họ yêu thương lẫn nhau, che chở cho nhau… [Mộng Điệp]

16.3.2009

For my hope: thanks for your coming…

@Entry cũ từ 360

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading • Chiến tranh. at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: