Lên cao

05/11/2009 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Càng lên cao, núi non càng vời vợi. Nghĩ ngợi mông lung, bước cao bước thấp, lòng rỗng không. Thiên hạ đua chen lên đây, chỉ để nhìn ngắm sự hùng vĩ của trường thành không biết bằng cách nào người ta xây lên được. Còn anh lên đây, chỉ để thấy sự nhỏ bé tận cùng của một kiếp người.

Người ta nô nức chụp ảnh, nở những nụ cười cấp số nhân. Còn anh trầm tư bên cụm mây trắng. Lòng người quá nhiều xáo động, trước cảnh đẹp hùng vĩ cũng trơ như đá. Đành thu non nước vào trong chiếc máy ảnh, chụp lấy chụp để đem về. Phát hiện ra mình chỉ toàn nhìn mọi vật qua cái khung hình bé tí ấy mà thôi. Cảnh thật dường như luôn làm cho anh bị chắn giữa một tấm vách phủ mờ, không thể nào nắm bắt được.

Ngày trước, anh từng lên núi cao, ngoảnh nhìn bốn phương mà chỉ ước mình bay. Anh đã có cảm giác sẵn sàng cười lên mọi nỗi sợ hãi của đời thường, một khi mắt đã chạm vào một thinh không bao la thoáng đãng, vô vi như vậy. Nhưng giờ đây, cảm giác đó không còn trong anh nữa.

Đứng trước sự vĩ đại, người ta vẫn thường co rúm lại. Anh chỉ biết, nếu mình không có mặt trên đời này thì cũng chẳng ai hay. Anh đã sống như thế nào, đã khổ sở vì những điều gì, đã rũ sạch những ham muốn trần tục ra sao, tất cả dường như đơn giản như cái nắng gay gắt ngoài kia, như con đường trường thành ngoằn ngoèo xa tít, như những bàn chân tiếp tục đặt lên những bậc thang vút dựng, đi mãi không cần biết sẽ đến đâu.

Những tiếng người chạy lao xao trong đầu anh, những gì anh đã quên chợt quên hẳn, gì đã gài vào bộ nhớ chừng như cũng lạc lối. Con người lạc đường về trong thế giới của chính mình. Lạc mà vẫn đi, đi vì chạy trốn ký ức, nỗi xấu hổ, chạy trốn quê hương bản quán, hy vọng gì đó ở một tương lai vô định. Khi trở về, cái quê hương bản quán mới sẽ chỉ là tường thành hun hút của cô đơn mà thôi.

Người ta vẫn tiếp tục leo núi, để xin cho được hai chữ hảo hán. Còn anh lặng lẽ trở xuống, có cảm giác như mình đánh mất điều gì. Từ lâu, anh đã bỏ rơi những ý nghĩ của mình, thì nay, thói quen đó lại khiến anh hoảng sợ. Rất có thể, anh chỉ thực suy nghĩ khi đứng ở trên cao ấy, còn khi ra về, não lại toàn những chữ trắng tinh…

Minh Thi
Lao Động cuối tuần [số 29 ngày 29/7/2007]

Tagged:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading Lên cao at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: