Never have yesterday [Gudbye 2009]

31/12/2009 § 3 phản hồi



Được thức dậy trong buổi sáng cuối cùng bên người yêu thương thật là hạnh phúc.

“Yesterday when I was young”

Nhật kí cũ.

ngày 12 tháng 1 năm 09. [Bản chất của con đường là hình tròn. Như Trái Đất, như Mặt Trời, như Tình Yêu. Sau một con đường là một con đường vô tận. Sau một chân trời là chân trời khác mở ra. Sau một cuộc đời là một cuộc đời tiếp nối. Cuộc sống như một con đường. Cho ta đi…

Mệt mỏi rã rời. Đừng ai gọi tôi quay lại. Tôi muốn rời xa…]

ngày 27 tháng 1 năm 09. [Thời gian trôi, có những cách xa và giận hờn, và cũng chẳng né tránh những lỗi lầm của ta hay người nữa. Không né tránh những điều không còn nữa. Tất cả đã qua. Kí ức như ngôi nhà, quá nhiều cửa ngõ, đi hoài chẳng thấy vách ngăn.]

ngày 29 tháng 1 năm 09. [Khi chúng ta lớn lên, chúng ta nhớ da diết những ngày hôm qua, và khao khát tìm lại những gì đã mất. Nhưng cũng đủ lớn để hiểu rằng chúng ta đang tin vào số phận, rằng số phận đã an bài mất rồi, đã không thể tìm thấy những gì  đánh rơi đâu đó trên con đường vô tận của cuộc đời. Và chúng ta mỉm cười lặng lẽ khi đi qua một nơi nào đó, ghi dấu chút gì đó của ngày xưa. Và chúng ta lại đi tiếp, mải miết đi và rồi lại nhớ về những chặng đường đã in hằn dấu chân,…

Trước lúc mất đi hơi thở, chẳng biết tất cả những gì đã mất, có quay về trong trí nhớ thêm một lần cuối cùng nữa hay không.]

ngày 19 tháng 2 năm 09. [Những điều đã nghĩ rằng sẽ mãi nhớ, những kỉ niệm đã nghĩ rằng sẽ khắc ghi mãi trong tim, … Rồi cũng lặng như một cơn gió rất đã trôi rất xa, chẳng đọng chút dấu vết gì, chẳng còn lại dù chỉ là một hạt nước mắt. Vậy là cũng bình yên. Quên buồn. ]

ngày 1 tháng 3 năm 09. *Love day*

[Những ước mơ rồi cũng sẽ có chốn tìm về.

Ôi nỗi buồn, hãy luôn là màu xanh nhé!

Để mỗi tháng 3 về cuộc sống lại bắt đầu ]

ngày 10 tháng 3 năm 09.
[Muốn nói một điều gì đó giản dị, cho những ngày bình yên, cho những người quan trọng và cho điều gì đó tốt đẹp đang tới gần.
Muốn nghĩ về cái chết một lúc.
Những cái chết đã thành chấm nhỏ trong tim.
Và những cái chết của tương lai, những người sẽ biến mất mà không báo trước…
Muốn gọi tên cảm xúc lúc này, thân yêu…

Muốn vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ…]

ngày 16 tháng 3 năm 09. [Chúng ta phải lớn mau lên để thực hiện những ước mơ trẻ con thơ dại. Phải lớn nhanh lên…]

ngày 23 tháng 3 năm 09. [Steven Gerrard…10, 20, 30 năm nữa…Tất cả chúng ta sẽ già đi. Những tháng ngày trẻ dại xin được gọi bằng 2 từ “ngày hôm qua”… Sẽ có biết bao buồn vui nữa lại qua đời chúng ta… Và nếu có thể, cho tôi hứa rằng, tôi sẽ không bao giờ quên màu đỏ ấy, số áo ấy và bài hát ấy…]

ngày 27 tháng 3 năm 09.

[Em có cánh buồm của riêng em, nơi che chở những ước mơ và đưa chúng về phía bên kia cuộc đời.

Mong sao từ nay, những người em yêu đều sống trong hạnh phúc.

Mong cho từ nay về sau, anh vẫn là chỗ dựa tin cậy của em.

Mong cho tình yêu mãi bên em và đồng hành cùng những cánh buồm kia.]

ngày 21 tháng 4 năm 09. [Hôm nay mặc áo dài, ngắm nhìn sân trường ngập nắng, lòng bình yên mà sao buồn đến thế… Những ngày cuối cùng cắp sách tới trường… dường như buồn vô tận………]

ngày 25 tháng 5 năm 09.* the last gudbye, HTK*… [Khi chúng ta đã bước qua một quãng thời gian thật dài, nơi mà ở đó biết bao nụ cười, biết bao giọt nước mắt đã cùng song hành cùng sự lớn lên, bất chợt một hình ảnh, một bài hát vang lên cũng khiến chúng ta chợt nhớ, nhớ da diết quãng đời ấy, dường như là kỉ niệm bao giờ cũng đẹp…“Những cánh hoa phượng ấy vẫn ngời lên sắc đỏ, những tà áo trắng vẫn vô tư bay bay trong nắng… nhưng nào ai hằng hay biết con tàu thời gian đã lần lượt rời bến và cuốn trôi đi tất cả những tháng ngày êm đẹp, những kỷ niệm êm đềm về một thời ngây thơ, vụng dại.”]

ngày 12 tháng 7 năm 09.*The last gudbye 360* [ Cuối cùng thì cũng chẳng bao giờ có thể ở lại mãi trong một thế giới.
……..Dù sao, mất đi, nhưng cũng đã nhận được nhiều. Tạm biệt nhé, phải đi thôi. Trái Đất tròn nên chúng ta sẽ còn gặp lại nhau, cuộc đời còn dài nên sẽ có những nẻo đường chúng ta đi cùng nhau, …. Chúc mọi người bình an và thành công. I want to save all. The last entry.]

ngày 1 tháng 8 năm 09. [Anh à, chúng ta đã trải qua 5 tháng với thật nhiều hạnh phúc phải không anh. Rồi đây khi được gần nhau hơn, chắc chắn chúng ta sẽ hiểu nhau hơn, em yêu anh rất nhiều, và em biết rằng anh cũng rất yêu em  – dù đôi lúc em hờn dỗi vớ vẩn, bướng bỉnh và làm anh buồn, nhưng anh phải tin rằng em chỉ có anh mà thôi, anh nhé.]

ngày 18 tháng 8 năm 09. [Tôi nhìn hoàng hôn buông xuống con phố này, nơi tôi đã sống một phần đời của mình, và sắp sửa chào tạm biệt những con đường, hàng cây và mái nhà thân quen nhất. Đã bao lần tôi muốn chối bỏ nơi đây, muốn rời xa gia đình chỉ vì những cảm xúc của một thời nông nổi, và rồi thì tôi cũng hiểu ra điều mà chưa bao giờ tôi cảm nhận được. Rằng gia đình là nơi bình yên nhất.]

ngày 28 tháng 8 năm 09.[Tạm biệt tất cả, tạm biệt những tháng năm tuổi thơ, tạm biệt những tháng năm áo trắng, từ nay sẽ là phần đời mới, cảm ơn kí ức…]

ngày 1 tháng 9 năm 09. [Nếu một lúc nào đó màu sắc của tình yêu chúng mình không rực rỡ như những tháng ngày tuổi trẻ, nếu một tháng năm nào đó chúng mình già đi, đôi tay nhăn nheo, đôi mắt dần nhạt nhoà, trái tim không còn những nhịp đập bồi hồi, mái tóc bạc dần, chúng mình liệu có còn nồng nàn đắm say như bây giờ … Nhưng anh à, em tin rằng tình yêu em dành cho anh sẽ trở nên mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức trong bất cứ khó khăn nào, em cũng có thể vòng tay ôm anh từ sau lưng và thì thầm rằng, em yêu anh, em rất yêu anh.]

ngày 4 tháng 10 năm 09.*My 18* [Này cuộc đời, ta sẽ có tất cả, nhưng không phải cùng một lúc :)]

ngày 2 tháng 11 năm 09. [kí ức như những cánh đồng hoa trong một ngày mưa,  những giọt nước thấm vào cánh hoa, rơi xuống đất…]

ngày 15 tháng 12 năm 09. [Gần đây tôi bắt đầu bị ám ảnh bởi bản chất ích kỉ và những khuyết điểm nhỏ nhặt của mình. Không hiểu sao tôi ít khi duy trì được cảm giác bình yên trong một thời gian dài, đấy là chưa nói đến sự bình yên đích thực.]

ngày 30 tháng 12 năm 09. [mình muốn được đồng hành cùng người  yêu thương, vì có câu nói rằng “Nếu đi một mình bạn sẽ đi nhanh hơn nhưng nếu có người khác đi cùng, bạn sẽ đi được xa hơn”.]

I see, how the years ran away

“Đời người cũng giống như một chiếc lá. Mỗi năm tết lại đến một lần. Trái đất mỗi ngày một đông nhưng có những người thân yêu của chúng ta không còn nữa. Những chiếc lá khô đi và rụng xuống sau một thời xanh, nhưng vòm cây vẫn giữ nguyên vẻ mát xanh vững chãi. Bởi thế, hãy bình tâm sau mỗi lần mất mát. Chỉ có những chiếc lá ở cạnh nhau mới thấy đau với khoảng trống khi chiếc lá ngay cạnh mình rơi xuống. Bởi thế, hãy quan tâm đến những người xung quanh. Mặt trời vẫn mọc mỗi ngày và người ta vẫn mặc những bộ quần áo cũ, nói những câu nói cũ, không có nghĩa là người ta không buồn hơn, không tổn thương hơn và không trưởng thành hơn…”[Mộng Điệp]

“Và cứ thế, khúc ca buồn bã lại ngân lên như tiễn biệt chính tuổi trẻ của mỗi chúng ta. Nhắc nhở mỗi người rằng tuổi trẻ thật là quãng đời hạnh phúc nhất, tuyệt vời nhất mà mỗi lần nhìn lại chúng ta không thể nào bỏ rơi những kỉ niệm êm đẹp về tuổi thơ, tình yêu, niềm vui lẫn nỗi buồn, niềm vinh quang và những thất bại đắng cay…” [Minh Nguyễn]

Tôi đã đi qua biết bao nhiêu con đường. Có những con đường thật rộng với những hàng cây già mát rượi trưa hè oi ả. Có những con đường nhỏ chỉ vừa đủ cho hai làn xe ngược chiều tránh nhau. Có những con đường của những ngày mưa, những ngày nắng, thậm chí cả những con đường xứ người xa lạ phủ đầy tuyết trắng lạnh giá. Và có cả con đường in dấu hoa rơi của em – con đường đủ làm cho cõi lòng tôi nghiêng về một khoảng trời của những mùa xưa xa lắc…

Goodbye 2009

HaJung 31 tháng 12.

Tagged:

§ 3 Responses to Never have yesterday [Gudbye 2009]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading Never have yesterday [Gudbye 2009] at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: