40% còn lại ở đâu?

31/07/2010 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Please don't wake me


Thật ra mà nói mình chẳng bao giờ nên buồn ngớ ngẩn như thế này.

Thật ra là cuộc sống của mình không đến nỗi tệ.

Nhưng chính vì bản tính hiếu thắng và ích kỉ nên mình chỉ toàn tự tô xám cuộc đời thôi.

Mẹ sinh con, trời sinh tính.

Trách ông trời không ban cho mình một tâm hồn dịu dàng và nhẫn nhịn.

Mình ghét bản thân mình quá.

Cuối tháng 7 rồi. Không biết bao giờ thì mới vào guồng được đây, ôi mình muốn làm việc quay cuồng, mình ghét những thời giờ nhàn rỗi, mình ghét cứ phải ngồi phân tích những gì xảy ra trong ngày xem nó đúng sai như thế nào.

Mình chỉ muốn sống thật tốt.

Mình cũng chẳng muốn viết những entry văn chương trên blog nữa. Chỉ là vì tâm hồn bây giờ như một đống hỗn tạp chả có cái vẹo gì để thơ ca.

Mình cũng chẳng cần phải xoắn những gì không đáng. Thiên hạ nghĩ gì, phán xét gì cũng chả sao.

Mình bỗng nhiên muốn để private cái blog này và tống vào đó những gì chân thật nhất.

Nhưng lạ một điều, từ trước đến giờ, từ ngày còn bé đến bây giờ, bất kể là nhật kí viết tay hay nhật kí trên mạng, mình đều chỉ bộc lộ 60%

40% còn lại ở đâu?

Hôm nay đọc 1 bài thơ của Phạm Thị Ngọc Liên

trích vào đây vài câu

coi như kết thúc một tháng hè chưa đâu vào đâu cả

xin chào.

“Giá mà em là đàn ông như anh
để có thể nhúng nỗi buồn mình vào từng giọt rượu
ha hả khóc trước đám đông
mà vẫn không ai biết.”

HJ


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading 40% còn lại ở đâu? at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: