Khi nào thấy lòng bình tâm.

13/01/2011 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Khi nào thấy lòng bình tâm, tôi sẽ khóc cho chính mình.

Một câu nói ở đâu đó, thuộc về một khoảng thời gian xa xăm nào đó, mà tôi không còn nhớ nữa. Hình như khi đọc nó lần đầu, tôi đã bật khóc, khóc huhu như đứa trẻ bị bỏ rơi giữa chợ đông và đột nhiên lại lau nước mắt và nén tiếng thở dài.

Bỗng dưng nhớ lại câu nói này, và không hiểu sao tôi cứ nghĩ về hình ảnh một mai lớn lên, đứng lặng lẽ bên chiếc cầu của một con sông lớn, có thể ở một chốn nào đó xa lạ, và cứ thế khóc thương cho cuộc đời của chính mình. Tôi vẫn luôn muốn được tin rằng, cuộc đời này luôn hạnh phúc, tươi đẹp, và bình an, miễn là bản thân mỗi người học cách nhìn cuộc đời theo cách mình muốn. Nhưng đôi lúc, tôi muốn nhìn một cuộc đời không hạnh phúc, không bình an, chỉ để đi đến cái tận cùng của nỗi cô đơn lành mạnh. Và để có thể luôn sống trong những giấc mơ về những điều không tưởng. Hoặc có thể là những điều đã mất đi. Trong Người tình Sputnik, Murakami đã nói rằng,

“Có thể ở một nơi xa xôi, tất cả mọi thứ đã lặng lẽ mất đi từ lúc nào rồi… Khi chúng ta sống cuộc sống của chúng ta là chúng ta khám phá – bằng cách kéo về phía mình những sợi chỉ mảnh gắn với mỗi người – những gì đã mất đi. Tôi cố nhớ xem trong rất nhiều những cái mất mát đẹp đẽ kia, cái nào là của mình. Kéo chúng lại gần hơn, giữ lấy chúng. Trong khi biết rằng cuộc sống của chúng đã trôi qua.”

 

Tuần trước tôi có mặt tại buổi liên hoan chia tay một anh bạn sắp đi du học.

Tôi không cố ý gợi nhắc lại điều gì đó mà đã từng hứa là sẽ không nói đến ở đây nữa, nhưng quả thực là tôi đã có chút xáo động. Trong một không gian khác, thời gian khác, những người trước đây đã ít nhiều cùng tôi trải qua một quãng đời nhỏ, họ ngồi xung quanh tôi, bề ngoài khác, nói những câu chuyện khác, những câu chuyện về cuộc sống mà tôi và họ đã không chia sẻ cùng nhau nữa, tôi ngồi lặng thing, không nói nổi câu nào. Nghĩ về quãng thời gian xưa ấy, những khuôn mặt xưa và những niềm vui cũng rất xưa rồi, nếu là trước đây thì có thể tôi sẽ rất buồn và khóc. Nhưng lúc đó tôi chỉ có một chút nuối tiếc, và rất ngạc nhiên khi chợt thấy lòng  bình tâm…

Như một câu thơ mà tôi đã đọc trong cái ngày xưa ấy

 

Có một ngày

cô gái với chiếc áo của lần hẹn đầu tiên

ngạc nhiên khi không khóc về nó nữa.

 

HaJung, 13 Jan 2011.

 

Tagged: , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading Khi nào thấy lòng bình tâm. at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: