Mùa đẹp của nhân gian

04/07/2011 § 6 phản hồi

“Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng: tiểu hòa thượng và lão hòa thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng đều nhìn theo sư phụ. Khi tới bờ sông, một cô gái muốn qua sông, lão hòa thượng đã cõng cô gái qua sông, cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất, tiểu hòa thượng trong lòng cứ thắc mắc “ Sư phụ sao có thể cõng một cô gái qua sông như thế?”. Nhưng cậu ta không dám hỏi, cứ thế đi mãi được 20 dặm, cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ: “Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông?” Sư phụ điềm đạm nói: “Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi vẫn chưa bỏ xuống.”

Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó chính là nghệ thuật nhân sinh. Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập ghềnh, nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua đã nhìn thấy ghi nhớ hết trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh nặng không cần thiết. Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên đường. Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho lòng phải vướng bận thêm.

Sẵn sàng quên đi là một cách cân bằng tâm lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống. Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để trừng phạt chính mình, cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản  ta không nên truy cứu lỗi lầm cũ của người khác.

Rất nhiều người thích câu thơ : “Xuân có hoa bách hợp, thu có trăng. Hạ có gió mát, đông có tuyết”. Trong lòng không có việc phải phiền lo mới chính là mùa đẹp của nhân gian. Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.”

§ 6 Responses to Mùa đẹp của nhân gian

  • Ngọc Hà nói:

    Em cũng từng đọc câu chuyện này rồi chị ạ.
    Với bản thân em, kí ức tiếp cho rất nhiều sức mạnh. Thi thoảng em muốn ngồi hồi tưởng và viết lại chúng. Bởi vì có kí ức, tâm hồn mới có chiều sâu.
    Nhưng nếu cuộc đời không cho ta nhớ được quá nhiều, thì buông bỏ cũng là một cách hay.
    Em hay nghĩ đến câu chuyện này khi người ta muốn bới móc lỗi lầm của nhau.
    Trong quá khứ, em từng mắc sai lầm. Nhưng em đã quên nó rồi, người khác còn nhắc lại, chẳng phải là mảnh đất tâm hồn họ thích hợp hơn cho cái xấu tồn tại hay sao?
    Em thích ngôn từ của chị. Lâu rồi em mới đọc chị. ^ ^

    • HàJung nói:

      Chị đưa cái bài này lên blog, là để nhắc nhở bản thân mình, răn đe bản thân mình. Tính chị thường hay giữ lại trong lòng những điều không vui, những điều không đáng nhớ.. Muốn sống thanh thản và hạnh phúc thì trước hết phải quẳng đi cho nhẹ gánh 🙂

      Còn những kí ức đẹp, thì có lẽ cả đời cũng ko quên được 🙂

  • Marcus nói:

    Bài hay, viết tốt quá 🙂

    Mà mình nghĩ không hẳn là quên, chỉ tạm thời cất đó, khi cần lại lôi ra, dĩ nhiên là đôi điều tích cực, không phải là điểm xấu của người khác. Nhiều lúc cứ muốn cố quên mà quên hoài không được khiến lòng nặng nề thêm.

    Sống thanh thản ở việc giảm thiểu mọi rủi ro tới mình. Nhiều khi những lần vấp ngã không thể quên đó khiến mình lúc đã bước qua nhìn lại thấy vui hơn. Kỷ niệm có đẹp có xấu, cũng thuộc về cảm xúc con người rồi, quên hay nhớ nào có quan trọng gì. Trong chính những kí ức đẹp cũng xen lẫn những điều xấu không thể quên đấy thôi.

    🙂

  • sakuchan nói:

    ban oi, doan nhac dau tien phat len luc vao la cua phim j the?

  • phitu nói:

    con rùa có mai thiêng dùng để thờ,con thỏ có lông để làm bút.cong công có mào đỏ,con trả có lông xanh nên bị bắt.con chim hót hay nên bị bắt bỏ lồng,ngưa tốt thig phải đi nhiều, hoa thơm nên ong bướm lượn, người tài nên thường bị khiển đến.ở đời chỉ mong dduwwjc hai chữ bình yên mà thôi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading Mùa đẹp của nhân gian at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: