4 December

06/12/2011 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Có một vài khoảnh khắc, mình nghĩ là mình đã trở thành một con người hoàn toàn khác.

Mình vẫn thường ghi nhớ câu này: “Khi người ta trẻ, người ta nghĩ có thể dễ dàng từ bỏ một mối tình. Vì người ta nghĩ rằng những hạnh phúc, những điều mới mẻ nhất sẽ đến trong tương lai. Cũng có thể. Nhưng người ta đâu biết rằng, những gì ta mong muốn và cần nhất chỉ đến một lần trong đời.”

Lại nói về tuổi trẻ. Người ta nói, tuổi 20 của ai cũng giống nhau. Mình cũng buồn và băn khoăn những nỗi niềm như mọi người mà thôi. Hình như mình đã nghe ở đâu đó rằng, cho đến năm 27 tuổi, chúng ta sẽ biết rằng, vì thời gian trôi đi, nên chẳng có câu chuyện nào là không cũ, chẳng có thứ gì là không thể quên, nhưng chúng ta sẽ không thấy tiếc vì mình đã từng buồn, từng băn khoăn. Nói gì đi nữa, đó cũng là những năm tháng đẹp đẽ nhất trong đời.

Những năm tháng đẹp đẽ nhất cuộc đời, mình tin là nó đã trôi qua rồi.

Và mặc dù mình sống chưa đủ lâu để trải nghiệm mọi thứ, nhưng từ khi tròn 20 tuổi, dường như mọi thứ với mình đều chỉ như một trò đùa, một trò chơi. Không có điều gì khiến cảm xúc mình được nâng lên tận thiên đường và không có điều gì có thể ném mình xuống vực sâu nữa. Như một kiểu nhận thức mới về bản thân. Thậm chí đôi lúc mình nghĩ rằng mình đã đi ra sau cái con dốc cuộc đời (mà thông thường là ở tuổi 35) và không muốn ngoái lại phía sau.

Trên thực tế thì mình đã từng muốn quay trở lại những năm tháng ấy đến phát điên. Không phải vì ở đó có ai, đơn giản là mình không muốn tiến thêm về phía trước.

Hay như một chuyện khác, có thể là liên quan, cũng có thể không. Mình đã luôn cố gắng để phù hợp và cố gắng để được hạnh phúc. Nhưng càng đi sâu vào thì càng thấy bế tắc. Hay nói cách khác, nó đã đến đúng thời điểm nhưng lại không biết cách kết thúc lúc phù hợp nhất. Cũng có thể mình đã tự muốn buông.

Những mối tình tuổi trẻ và những ước mơ ngây thơ, ai cũng như ai cả thôi.

Cái cảm giác này có vẻ giống một câu trong “Tiếng gọi tình yêu giữa lòng thế giới”.

Qua bao ngày hạ lê thê và những đêm đông đằng đẵng, em cứ an nghỉ nơi đây. Trăm năm nữa qua đi, rồi ta cũng sẽ tới đây nằm cạnh em. Hãy bình yên chờ ngày đó tới. [Cát Sinh]

My Facebook

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading 4 December at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: