31 December 2011

31/12/2011 § %(count) bình luận

Như thường lệ, ngày cuối năm mình lại viết vài dòng tổng kết. Thực ra nếu mà để viết những dòng dạt dào cảm xúc như ngày xưa, thì mình không thể. Từ rất lâu rồi, có lẽ phải đến hơn một năm, mình đã mất đi cái khả năng bộc lộ cảm xúc. Ngày xưa, những chuyện buồn vui đều được chia sẻ một cách hồn nhiên với mọi người. Chí ít thì blog đã từng là 1 cái gì đó rất quan trọng. Nhưng giờ đây mình hoàn toàn thấy xa lạ với thế giới này, hay đúng ra là cái thời như thế đã qua rồi. Có người hỏi mình, sao cuộc sống của mình dạo này nhàm chán thế, sao suốt ngày trên facebook chỉ toàn 2NE1 và những thứ linh tinh. Chính ra là cuộc sống của mình bây giờ cũng nhàm chán thật. Tất nhiên nhàm chán không có nghĩa là không có việc gì để làm, hay không có mục tiêu nào để phấn đấu. Nhưng nếu xét về góc độ cảm xúc, thì quả là nó quá bình lặng, bình lặng đến mức nhiều lúc mình chỉ muốn có một sự thay đổi thật quyết liệt xốc dậy cái tâm hồn đang ngày một cũ kỹ này… Hay thực ra mình đang cố giấu đi những cảm xúc thật sự đằng sau cái vỏ bọc này nhỉ. Chẳng biết nữa.

Hôm qua đọc lại blog cũ, ý mình là mấy cái entry đã được import sang plus hồi 360 sắp đóng ấy. Đọc lại, chỉ lướt qua thôi, rồi vào file “Forever 360” trong laptop, xem lại mấy cái ảnh chụp màn hình ngày xưa. Ôi tuổi hoa niên của tôi. Tại sao nhiều người có thể vượt qua sự hụt hẫng về khoảnh cách giữa tuổi 17 và tuổi 20 một cách nhẹ nhàng, còn mình thì không thể? Hay vì mình đã quá ỷ lại vào cái quãng thời gian êm đẹp đó, đã quá dựa dẫm vào nó, để rồi tìm về nó những lúc cảm thấy đau khổ, và rồi rốt cục mình đã trở thành một cô gái 20 tuổi như này đây. Vâng, mình có thể khẳng định rằng mình chỉ là một cô gái chắp vá, một người muốn trưởng thành nhưng không muốn lớn lên…

Nhưng xét đến cùng, năm nay, mình đã tiến thêm được một đoạn rồi. Năm ngoái khi sắp bước sang năm 2011, mình đã có cảm giác bất an về bản thân, về cuộc sống. Nhưng cảm ơn ông trời, mọi chuyện đã trôi qua bình an. Mình đã làm được nhiều việc ý nghĩa, đã trải nghiệm nhiều thứ mới mẻ. Đã mạnh mẽ hơn, can đảm hơn. Cũng đã sắp 21 tuổi rồi, làm sao có thể yếu đuối mãi được. Nhất là khi tuổi trẻ thế sắp kết thúc. Sang năm mình sẽ là sinh viên năm cuối. Rồi thực tập, đi làm, lấy chồng sinh con. Thời gian đúng là một con chó chạy ngoài đồng.

Thôi, diễn văn đến đây thôi nhỉ. Tạm biệt 2011.

 * Xin chào 2012. Cầu mong Ông trời hãy luôn che chở cho gia đình con, người thân của con, bạn bè con, và bản thân con. Chúc mọi người một năm mới an vui, mạnh khỏe.

§ One Response to 31 December 2011

  • abc nói:

    Tambiet nam cu, tam biet nguoi cu. sang nam moi e haysong mot cuoc song khong nham chan, ko nhat nheo. song vs nhung cam xuc that cua minh, viet nhung j minh muon viet. hay thanh that voi ban than minh, dung bao thu nua nhe

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading 31 December 2011 at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: