Ở một nơi nào đó thật xa

22/02/2012 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

 

Có nhiều lúc, tôi tự hỏi không biết liệu phía cuối đường có ai đó chờ mình hay không… Khi nỗi cô đơn trở thành bạn thân, người ta thường giấu đi nỗi buồn thật sự và lấp liếm nó bằng những nụ cười, nửa buồn, nửa vui. Tôi vẫn thường như thế, hay đúng ra là ai cũng vậy mà thôi.

Nếu nói rằng cuộc đời suy cho cùng cũng chỉ bắt đầu từ những chuyến ra đi, tôi sẽ phải đến nơi nào để bắt đầu lại từ đầu đây… Nơi đâu có thể giúp tôi làm lại mọi thứ, mọi thứ, từ đầu… Tôi nhớ những năm tháng đó, khi tôi vẫn còn là một cô bé với trái tim trong sáng và đầy ước mơ… Dù biết rằng rốt cuộc tuổi trẻ cũng sẽ qua đi, nhưng sao tôi lại hụt hẫng với chính mình đến vậy… như một phần quan trọng đã bị lấy đi và mãi mãi không ai có thể tìm lại được.

 …

Tôi vẫn luôn ước mơ về một thảo nguyên, nơi có bầy cừu và một ngôi nhà be bé xinh xinh. Tôi vẫn thường mong có ngày được nhìn lại tất cả những gì đã qua ở cánh đồng thảo nguyên ấy. Cuộc đời dài quá, thật bất hạnh nếu chúng ta không tìm thấy người sẽ cùng mình đi đến cuối con đường phải không…?

 

Ừ thì, nước mắt cũng rơi rồi…

 

“I was born and I met you

And I have loved you to death

My cold heart that has been dyed blue

Even with my eyes closed, I can’t feel you”

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading Ở một nơi nào đó thật xa at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: