Until whenever…

11/04/2012 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Không hiểu từ bao giờ, tôi trở nên thích những bức ảnh này đến như thế… Những bức ảnh chụp bầu trời chiều, những gốc cây trơ trọi trong ánh nắng vàng rực hay những vườn cây trải đầy hoa trắng… Chỉ đơn giản là thấy bình yên, thấy lòng nhẹ nhõm đến không ngờ… Đôi khi nó gợi lại điều gì đó, vừa gần gũi thân thuộc nhưng vừa cách xa đến đau lòng…

 

Tối qua ngồi xem lại clip Remember when, ngồi khóc rưng rức như một đứa trẻ.

Tuổi xuân mình tưởng vẫn mãi tươi xanh…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

What’s this?

You are currently reading Until whenever… at Hà Jung | She's gone forever.

meta

%d bloggers like this: