Lời tạm biệt cuối cùng

26/05/2013 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

65665_150246825163579_1462121178_n

25/5/2009. Lễ chia tay năm nọ.

Khoảnh khắc đứng trên sân khấu trường Huỳnh Thúc Kháng nói lời tạm biệt thầy cô, bạn bè, các em khóa sau; khoảnh khắc nhìn từng chùm bóng bay lên trời và nhìn cả sân trường ôm nhau khóc. Khoảnh khắc đó sẽ mãi mãi là “phút cuối” long trọng nhất, thiêng liêng nhất, và huy hoàng nhất đối với mình.

25/5/2013. Lễ chia tay K29 Học viện báo chí & tuyên truyền.

Vậy là từ nay về sau, ngày 25/5 sẽ được mình nhớ đến, nghĩ về, hoặc có một lúc nào đó thoảng qua tâm trí – 2 lễ chia tay quan trọng của cuộc đời.

Nếu như 16, 17, 18 tuổi là quãng thời gian tuyệt vời.

Thì 19, 20, 21 và 22 tuổi – lại là quãng thời gian của nhiều sự đổ vỡ, bẽ bàng và không hề trọn vẹn.

Bởi cái lúc nói lời tạm biệt tuổi 18, mình đã hi vọng vào một thế giới mới hạnh phúc hơn.

Thật đáng tiếc.

Thật sự đáng tiếc vì thậm chí mình đã không thể khóc khi nhớ về 4 năm qua. Trong khi các bạn ở trên kia có thể tự hào vì tuổi trẻ đã cống hiến hết mình, đã trưởng thành hơn, thì mình ngồi như một pho tượng, đôi mắt ráo hoảnh.

Thật đáng tiếc vì 4 năm là một quãng thời gian dài. Nhưng những điều hạnh phúc thì ngắn ngủi.

Thôi thì, vui buồn cũng qua rồi, xin giữ lại những nụ cười.

17 tuổi.

17 tuổi lần thứ 5.

Tạm biệt tất cả những ngây ngô, non nớt, bồng bột, cô độc, hoang mang.

Cuối cùng thì, cũng đã đến lúc ngừng lại cuộc hành trình trở về quá khứ mà mình đã tỉ mẩn thực hiện trong suốt 4 năm qua.

“Tuổi thanh xuân trôi đi như dòng nước đến một cõi trời riêng…”

10/05/2013 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

ttx3

 

Nhiều năm sau này tôi mới hiểu, tình yêu tuổi thanh xuân đôi khi chỉ là sự huyễn hoặc của bản thân. Niềm vui thoáng chốc mà cứ ngỡ là mãi mãi. Rơi một ít nước mắt mà cứ ngỡ là mất đi chính mình.

Nhiều năm sau này tôi mới hiểu, những ngọt ngào hay cay đắng rốt cuộc cũng chỉ là tưởng tượng. Tình yêu đó hoàn toàn không có thật. Tình yêu đó chỉ là sự nối dài những hi vọng mà không biết rằng thất vọng sẽ là kết cục tất yếu.

Nhiều năm sau này tôi mới hiểu, đôi khi con người ta quá cố chấp để giữ mãi những kỉ niệm bên mình mà không nhận ra nó đã trở thành gánh nặng.

Nhiều năm sau này tôi mới cảm thấy

một người

hay mất một người

cũng không có gì là lớn lao. Tình cảm đến và đi là điều tự nhiên. Không nên ép buộc, níu giữ và cố chấp thay đổi.

Yêu thương chính mình mới là điều cần làm, cần học và cần giữ gìn cả đời.

Where Am I?

You are currently viewing the archives for Tháng Năm, 2013 at Hà Jung | She's gone forever.

%d bloggers like this: