thanh xuân vĩnh hằng

24/07/2013 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

.

Em viết những dòng này để dành cho anh.

Anh thấy không? Cuộc sống thay đổi nhanh quá. Ngay cả chàng ca sĩ hát bài hát của-chúng-ta năm nào, cũng đã qua đời…

Tháng 11 năm 2008, anh đã viết lên blog của anh – lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng anh viết cho em…

Anh trích một câu trong bài hát đó.

“Khúc ca này gửi trao đến em… mong được yêu thương em mãi mãi”

Em còn nhớ cảm giác hạnh phúc của mình khi ngồi sau xe anh, nghe bài hát này.

Nhớ lại chỉ để hồi tưởng về bản thân – cái thời trong sáng và can đảm nhất.

Còn anh – anh đã ở rất xa. Em không còn yêu anh nữa rồi.

Đôi lúc nhớ anh rất nhiều… nhưng 4 năm qua, đến bây giờ em nhận ra…

Cảm giác đó không phải là nhớ anh, nhớ những kỉ niệm

mà là nhớ và lưu luyến ước mơ, tình cảm mãnh liệt của em những năm tháng đó…

Sự đáng quý của tuổi thanh xuân hoàn toàn không phải những năm tháng tuổi trẻ, mà chính là trái tim đầy dũng cảm và nhiệt tình, không sợ bị thương, không sợ phải cho đi, không sợ yêu, không sợ mơ ước…

Những năm tháng đó, anh đã mang lại cho em một trái tim trong sáng, tràn đầy mạnh mẽ. Tất cả những hạnh phúc hay khổ đau – đều hóa thành sự đam mê…

Giờ thì anh đã ở lại rất xa trong kí ức.

Xin hãy để em tin rằng

Tuổi thanh xuân mất đi không hề đáng sợ

Cái đáng sợ là chúng ta mất đi sự dũng cảm yêu đời…

.

Cho em mãi mãi là bài hát thanh xuân vĩnh hằng.

 

When I grow up…

16/07/2013 § %(count) bình luận

Kể từ lúc vào Sài Gòn đến nay đã gần 2 tuần, nhưng tôi vẫn chưa có một dòng cảm xúc nào về sự kiện được cho là bước ngoặt cuộc đời này. Năm 2013 đang trôi qua rất nhanh. Đây là thời điểm mà có quá nhiều sự việc xảy ra và thay đổi… Bây giờ thì tôi đã sống ở một miền đất khác. Yêu một người con trai khác. Tôi nhìn cuộc sống theo hướng tích cực hơn, tôi hạnh phúc hơn và ít khóc hơn.

Nhưng giờ đây tôi đang ở một nơi cách Vinh hơn 1300km. Không thể nào có những chuyến xe bất chợt vào cuối tuần để về với bố mẹ như 4 năm học ĐH ở Hà Nội. 19h ngày 4/7, lúc máy bay cất cánh trên bầu trời, tôi nhìn xuống và thầm nghĩ rằng… “tạm biệt thành phố bé nhỏ, tạm biệt bố mẹ, ra đi là để trưởng thành… con sẽ về sớm thôi”.

Ở một miền đất khác, nơi có những người bạn, người em mới, và đặc biệt là có Hoàng – người yêu của tôi – tôi đã không cảm thấy bị hụt hẫng như lần đầu tiên ra Hà Nội cách đây 4 năm. Có thể vì 4 năm xa nhà đã rèn luyện cho tôi phần nào sự cứng cỏi, có thể vì thời điểm này thực sự cần thiết cho quá trình trưởng thành, có thể vì tôi không còn đủ thời gian để yếu đuối nữa.

Chỗ tôi ở cũng gần sân bay Tân Sơn Nhất. Thỉnh thoảng nhìn lên bầu trời thấy máy bay cất cánh về hướng bắc, tôi lại nghĩ về thành phố Vinh, về bố mẹ, về những người bạn thân… Đôi lúc đi trên đường phố Sài Gòn, có một vài con đường thấp thoáng bóng dáng Hà Nội, tôi lại nghĩ về mảnh đất đó, nhớ lại cảm giác cô đơn mà tôi từng trải qua suốt 4 năm. Có lẽ một trong những lý do khiến tôi không gắn bó với Hà Nội là vì sự cô đơn đã biến thành nỗi ám ảnh mất rồi…

Sài Gòn nói chung là đẹp và dễ chịu, dễ thương nữa. Công việc của tôi thì vẫn còn hơi mơ hồ, nhưng sẽ sớm ổn định thôi. Thỉnh thoảng ngồi sau xe Hoàng, vòng tay ôm lấy chàng trai từng là bạn thời lớp 9, tôi thấy tuổi 22 của mình có nhiều điều bất ngờ quá. Ngay trong lúc tôi cô đơn nhất, hoang mang nhất, thì Hoàng trở lại và chỉ vài tháng sau – tôi đã ở đây cùng cậu ấy. Bao nhiêu sự tổn thương và bẽ bàng của 4 năm qua – xuất phát từ sự ích kỉ, sự ảo tưởng hay sợ hãi – đã biến mất rồi. Cảm ơn trời đất. Giờ thì tôi có thể sống một cuộc đời mới. Nhiều người nghĩ tôi xốc nổi khi vào tận Sài Gòn vì người yêu chỉ mới tìm hiểu nhau vài tháng, nhưng tôi thì tin đây là quyết định đúng. Đúng ở đây không có nghĩa là mọi thứ đều tuyệt vời, tâm hồn luôn hạnh phúc. Chắc chắn sẽ có những lúc tôi cảm thấy cô đơn, có những lúc cãi nhau với Hoàng hay những lúc tuyệt vọng. Nhưng mọi câu chuyện đều có giá trị của nó. Tôi tin rằng cô bé con ngày nào sẽ mạnh mẽ hơn, yêu thương bản thân và tự làm chủ được cuộc sống. Dẫu biết rằng sẽ còn rất nhiều khó khăn, nhưng tôi sẽ đối mặt và vượt qua để trưởng thành…

Where Am I?

You are currently viewing the archives for Tháng Bảy, 2013 at Hà Jung | She's gone forever.

%d bloggers like this: