Hai mươi.

03/10/2011 § 8 phản hồi

“Món quà quý nhất tuổi trẻ tặng cho chúng mình là sự nông nổi…”

For 4.10.2011

Mình dự định lục lại các thể loại blog, xem ngày sinh nhật của tuổi 16, 17, 18, 19 đáng nhớ ấy đã viết những gì.

Kết quả là vài dòng lưu niệm tuổi 19 đã bị mình xóa đi (lúc nào và vì sao thì chưa nhớ ra) chỉ còn lại những hồi ức , chả biết nên gọi là buồn hay vui.

1991.

1992.

1993.

1994.

1995.

1996.

1997.

1998.

1999.

2000.

2001.

2002.

2003.

2004.

2005.

2006.

2007.

2008.

2009.

2010.

2011.

.

Mình có sở thích kỳ cục là thích viết số năm như thế. Nhìn một dãy các năm như trên thì cũng ngắn nhỉ, nhưng mà hai mươi năm rồi đấy. Đã sống được 1/4 cuộc đời rồi (đấy là nếu mình sống đến độ tuổi TB của mỗi đời người).

Thế mà đã 20 rồi. Mình chỉ muốn có cây trượng hồng ngọc của Thủy thủ sao Diêm Vương, để xin thời gian ngừng trôi y như trong truyện tranh đọc hồi cấp II. Ước muốn đó thì diệu vợi quá, hoang đường quá. Thế nên mình chỉ ước được làm lại từ đầu. Làm lại mọi thứ, từ đầu…

 Nghĩa là lại bắt đầu như lúc xưa, được bi ba bi bô tập nói, được mẹ dắt tay bước vào lớp 1 (vì hồi đó không được như thế nên muốn được làm lại), được tận hưởng cảm giác thích thú khi đi học về có Cún, Tim, Bông đứng đợi có trước cổng nhà. Rồi thì được ăn những bữa cơm với bố mẹ ngày ngày, cuối tuần vế nhà ông bà nội chơi, sáng Chủ nhật bà lại rán bánh khoai hoặc mua bánh nhân đậu về cho mấy đứa cháu. Đến tuổi dậy thì, mình sẽ lại mọc mụn trên trán, rồi chạy loăng quăng khắp sân trường chơi bóng chuyền, rồi viết thư ngăn bàn với một anh nào đó lớp trên, được đi thi học sinh giỏi các thứ rồi tối về ôm cuốn sổ dày cộp viết đủ thứ về lý tưởng ước mơ của một cô bé 15 tuổi. Rồi sẽ lại được bố đưa đi may áo dài năm 16, được ngồi học ở mái trường cấp III với những người bạn xưa. Được soi ngắm trước gương mỗi sáng, hồi hộp trông mong một bóng hình, lang thang khắp các con đường với những nỗi buồn ẩm ương. À, sẽ lại được viết blog 360 và khóc chán chê trong những ngày mưa nữa, cả việc học Toán, Lý, Anh, Văn… những môn mà đã lâu lắm rồi không còn nhớ đến, mình cũng muốn làm lại … Rồi mình sẽ bước sang tuổi 18, sẽ lại được cắm đầu cắm cổ ôn thi ĐH, sẽ có mối tình đầu và sẽ lại trải qua những giấc mơ đẹp đẽ dù ngắn ngủi…

19, 20. 2 năm qua không có gì đáng nhớ, hay đúng ra là mình đã không để cho nó có cơ hội tốt đẹp hơn những gì đã xảy ra. Có quá nhiều hụt hẫng và thất vọng, đổ vỡ và ê chề. Như một kết thúc không có hậu của câu chuyện cổ tích bao năm qua.

🙂

Ai cũng phải lớn lên nhỉ? Nhưng mình thì lại muốn được xoay mãi vòng quay của 20 năm đầu đời… Để mình được là cô bé con, được ở bên gia đình, được vui buồn cười khóc một cách hồn nhiên và trong sáng. Để mình được thấy bố mẹ không già đi, để mình được thấy mọi thứ vẹn nguyên… như ban đầu…

Rốt cuộc thì không thể, chẳng thể nào làm lại dù chỉ một điều. Chẳng thể nào xoay chuyển thời gian… Mình chỉ nghĩ thế thôi,  chỉ hằng mong thế thôi… Hoang đường quá. Tròn 20 rồi đấy cô gái à. Kể từ đây sẽ tạm biệt con số 1 theo mình 9 năm qua, tạm biệt tất cả những cái liên quan đến “lãng mạn”, “mộng mơ”, “ủy mị” nữa nhé! :)) Thì bởi vì đã chuẩn bị sang tuổi 21 rồi…

Dù sao thì con số “21” cũng gợi cho mình một cảm giác vững vàng và yên tâm. Có lẽ vì thời gian qua cũng như sắp tới, mình đã full kế hoạch và những công việc cần làm rồi, thì cũng là sinh viên năm 3 rồi mà. Chẳng mấy chốc mà tốt nghiệp rồi lấy chồng thôi :))

Tạm biệt hai mươi năm, tạm biệt những cột mốc đáng nhớ, những kỷ niệm không thể nào quên. Tạm biệt Habi bé nhỏ… tạm biệt ngây ngô… vụng dại…

Xin chào tháng Mười! Chào tuổi 21, thân yêu 🙂

Tuổi ấu thơ.

18.

19.

20.

P/s: đã định viết một bài kiểu văn thơ bay bướm nào em nào hoa nào tuổi =)) nhưng tiếc là chỉ đến như thế này thôi. Dù vậy thì đây là những dòng chân thật nhất, hạnh phúc nhất, dù không ít lần hoang mang. Tất nhiên vẫn rất tiếc nuối rồi, 20 năm cơ mà. Thôi, chào tuổi mới!

Cũ kĩ và hỏng hóc

28/08/2010 § 2 phản hồi

Em vẫn ở đây phải không?

nếu cơ thể này là một cỗ máy

thì bây giờ nó bị bỏ quên trong góc nhà kho, ở một nơi hoang vắng không bóng người

« Read the rest of this entry »

Đau không ai biết!

08/07/2010 § %(count) bình luận

I can't



buồn và mệt mỏi.

Thậm chí mắt  ráo hoảnh chẳng có nổi một giọt nước mắt.

Cảm thấy mình thật bé nhỏ.

Hạnh phúc và nỗi đau cũng chỉ là những thứ cảm xúc trẻ con, nhất thời.

Ngu lắm. Ngu nhất trên đời. Lúc nào cũng đòi hỏi, chẳng biết trân trọng, chẳng biết suy nghĩ.

Độc ác lắm. Đanh đá lắm. Chửi bới, xóc xỉa người khác rồi tự thấy hả hê.

Khi mà hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của hạt mưa giữa trời nắng gắt!

Có đáng không?

« Read the rest of this entry »

Khi em không còn trẻ nữa

19/10/2009 § 2 phản hồi

img_257_8436_2Lúc đấy chắc có lẽ em đã trả qua đủ mất mất, đã trở nên đủ già và đủ nhăn nheo để nhìn cuộc sống không rạng rỡ như khi em còn trẻ

Có lẽ em đã không còn minh mẫn để ghi nhớ mãi mọi miền kí ức về những phần đời mình đã đi qua

Có lẽ em sẽ ngồi lặng im, bình thản nơi khung cửa sổ, nghĩ về thế giới mình sắp bước đến

Em đã ước mơ những gì liệu khi đó em còn nhớ nữa không anh nhỉ?

Em chẳng biết nữa…

•••

Đôi khi em không muốn già nua và xấu xí, em sợ cô đơn, sợ thân thể bỗng nhiên nhăn nheo và một ngày mình trở nên vô cùng bé nhỏ, không phải là như ngày thơ ấu, mà như là một cuộc đời khi gần cuối trở nên nhỏ xíu…

Đôi khi em muốn mình sống thật mạnh mẽ và đam mê với tất cả những gì em lựa chọn

Để rồi khi không còn đủ sức

Khi quá mỏi mệt

Hay khi em nghĩ đơn giản rằng, chỉ là em không muốn sống nữa

…Em ước ao rằng mình được chết ở một nơi mà ở đó

em có thể nghe thấy tiếng chim hót vào buổi bình minh cuối cùng

em có thể nhìn thấy màu Mặt trời huy hoàng vào khoảnh khắc hoàng hôn cuối cùng

em sẽ chết lúc em vẫn còn trẻ được không anh 🙂

***

Có lẽ anh đang cười và bảo em thật ngốc, nhưng bởi vì em còn trẻ nên em đủ mộng mơ để nghĩ về những điều như thế, biết đâu nó lại thành hiện thực anh nhỉ

Nhưng có hai điều em sẽ không mộng mơ

Em cầu mong, thực sự cầu mong, dù mình sẽ già đi, nhăn nheo và xấu xí, khi mái đầu hoa râm đã bạc, em vẫn tìm thấy bên  mình, một bờ vai không thất lạc…

•••

Em cầu mong, thực sự cầu mong,

dù một ngày mà em vẫn còn trẻ, nhưng mọi thứ trong em quá mỏi mệt và yếu đuối, em bước đến nơi em có thể nghe thấy tiếng chim hót, nhìn thấy ánh hoàng hôn và giã biệt cuộc sống này trong bình lặng

lúc đấy anh hứa với em sẽ làm điều này anh nhé?

anh có làm được không? 🙂

anh có thể ngồi một nơi thật khuất

đủ để em không nhìn thấy anh

nhưng đủ để anh dõi theo em

mãi mãi

HaJung [19102009]

always be your girl

Where Am I?

You are currently browsing entries tagged with bờ-vai-không-thất-lạc at Hà Jung | She's gone forever.

%d bloggers like this: