Khi nào thấy lòng bình tâm.

13/01/2011 § Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Khi nào thấy lòng bình tâm, tôi sẽ khóc cho chính mình.

Một câu nói ở đâu đó, thuộc về một khoảng thời gian xa xăm nào đó, mà tôi không còn nhớ nữa. Hình như khi đọc nó lần đầu, tôi đã bật khóc, khóc huhu như đứa trẻ bị bỏ rơi giữa chợ đông và đột nhiên lại lau nước mắt và nén tiếng thở dài.

Bỗng dưng nhớ lại câu nói này, và không hiểu sao tôi cứ nghĩ về hình ảnh một mai lớn lên, đứng lặng lẽ bên chiếc cầu của một con sông lớn, có thể ở một chốn nào đó xa lạ, và cứ thế khóc thương cho cuộc đời của chính mình. Tôi vẫn luôn muốn được tin rằng, cuộc đời này luôn hạnh phúc, tươi đẹp, và bình an, miễn là bản thân mỗi người học cách nhìn cuộc đời theo cách mình muốn. Nhưng đôi lúc, tôi muốn nhìn một cuộc đời không hạnh phúc, không bình an, chỉ để đi đến cái tận cùng của nỗi cô đơn lành mạnh. Và để có thể luôn sống trong những giấc mơ về những điều không tưởng. Hoặc có thể là những điều đã mất đi. Trong Người tình Sputnik, Murakami đã nói rằng,

“Có thể ở một nơi xa xôi, tất cả mọi thứ đã lặng lẽ mất đi từ lúc nào rồi… Khi chúng ta sống cuộc sống của chúng ta là chúng ta khám phá – bằng cách kéo về phía mình những sợi chỉ mảnh gắn với mỗi người – những gì đã mất đi. Tôi cố nhớ xem trong rất nhiều những cái mất mát đẹp đẽ kia, cái nào là của mình. Kéo chúng lại gần hơn, giữ lấy chúng. Trong khi biết rằng cuộc sống của chúng đã trôi qua.”

 

Tuần trước tôi có mặt tại buổi liên hoan chia tay một anh bạn sắp đi du học.

« Read the rest of this entry »

Cũ kĩ và hỏng hóc

28/08/2010 § 2 phản hồi

Em vẫn ở đây phải không?

nếu cơ thể này là một cỗ máy

thì bây giờ nó bị bỏ quên trong góc nhà kho, ở một nơi hoang vắng không bóng người

« Read the rest of this entry »

Đau không ai biết!

08/07/2010 § %(count) bình luận

I can't



buồn và mệt mỏi.

Thậm chí mắt  ráo hoảnh chẳng có nổi một giọt nước mắt.

Cảm thấy mình thật bé nhỏ.

Hạnh phúc và nỗi đau cũng chỉ là những thứ cảm xúc trẻ con, nhất thời.

Ngu lắm. Ngu nhất trên đời. Lúc nào cũng đòi hỏi, chẳng biết trân trọng, chẳng biết suy nghĩ.

Độc ác lắm. Đanh đá lắm. Chửi bới, xóc xỉa người khác rồi tự thấy hả hê.

Khi mà hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của hạt mưa giữa trời nắng gắt!

Có đáng không?

« Read the rest of this entry »

Nhật kí, đêm mưa.

21/06/2010 § 2 phản hồi

blue.

Đừng ai đọc những dòng này, được không…

Tôi chỉ muốn viết nó cho riêng mình.

« Read the rest of this entry »

Đại dương biển.

09/06/2010 § 16 phản hồi

Everyone is lonely

Không hiểu sao những lần đi biển của tôi lại gắn với những kỉ niệm không vui. Toàn những kỉ niệm không muốn nhắc lại. Không phải vì quá sợ, cũng không hẳn là nghĩ về chúng thì sẽ buồn bã khóc lóc. Chỉ là vì gần đây, đột nhiên tôi không muốn viết lại những nỗi buồn nữa. Vì như thế là nỗi buồn được tái sinh. Tốt nhất là hãy để nó ở lại phía sau.

« Read the rest of this entry »

Người lớn và trẻ con

25/04/2010 § 5 phản hồi

Người lớn, là bản thể rất nhiều năm về sau của trẻ con.

Trẻ con bé xíu, nhìn cái gì cũng rộng lớn, đường đi học trở đôi khi trở nên xa lắm trong đôi mắt trẻ con.
Người lớn đi nhiều, thế giới thu hẹp lại, thi thoảng đi qua ngôi trường cũ, đường đi học không xa và rộng như trong kí ức, vậy mà đi hoài vẫn thấy thật xa xôi…

« Read the rest of this entry »

T or F?

05/12/2009 § 11 phản hồi

Hôm nay mình nghĩ rất nhiều về đúng-sai.

Có nhiều điều mình đã làm, đã khóc vì nó nhưng chưa bao giờ cảm thấy hối hận.

Có nhiều điều người khác dành cho mình, họ khóc vì mình nhưng chưa bao giờ mình cảm thấy day dứt.

Có nhiều người nói rằng mình thay đổi. Cái này thì mình nghe cũng nhiều rồi, cũng bớt suy nghĩ vì nó như trước rồi. Mình trước giờ vẫn cứ là mình đấy thôi.

Chẳng nói gì, chỉ nói là thái độ của nó, tính cách của nó chẳng đáng để anh phải nhún nhường, em chẳng biết nó có xem anh ra cái đéo gì nữa không“, một anh bạn của bạn trai mình nói về mình như thế.

Chị Hà dạo này nói năng kinh thế!“. Câu này của em Yến, nó trước giờ vẫn luôn thẳng thắn với mình.

Ấy vậy mà buồn cười quá, trên blog, diễn đàn và những người-không-thân, họ vẫn thường cho rằng mình là cô gái ngoan, cô gái hiền, cô gái trầm lặng.

Lúc chiều mình đi mua bột mì. Đơn giản vì mình muốn rán bánh cho ông anh họ, anh ấy đang rất buồn. Quan tâm chăm sóc người khác không phải là điều mình làm tốt, nhưng hôm nay thấy vui vui vì mình rán bánh rất ngon :P. Những buổi chiều thứ 7 mình thích nghe Top 40 của Xone Fm. Chiều nay anh Nguyên Khang có đọc một bức thư tâm sự của một cô gái Hà Nội. Mình cũng chẳng có cảm xúc gì lắm, thế mà cuối thư bỗng thấy buốt nhói trong tim…

Mình ghét tháng 12. Mình ghét mùa đông. Mình ghét những người đã làm mình tổn thương… Mình đã nghĩ rằng sẽ k bao giờ tha thứ cho họ. Rồi thời gian qua đi, mình bỗng hiền ngoan và lặng lẽ, mình không căm ghét những điều đó nữa, chỉ thấy mình không sai,… Đến bây giờ mình biết mình vẫn vậy, vẫn cố chấp đến đáng ghét,… Có những điều họ đã dành cho mình, họ đã yêu thương mình biết bao…

Nhưng rồi họ bỏ rơi mình…

Mình không bao giờ quên được

Không bao giờ mình có thể nghĩ về những tháng ngày ấy như một phần kí ức diệu kì như mọi người vẫn nghĩ

Chỉ thấy mình đã thật tội nghiệp 🙂

...Hà à, mày được gì hả mày, khi mày đã sống như mày vẫn muốn, khi mày đã có những gì mày muốn… Rốt cuộc thì mày vẫn chỉ có bản thân mày thôi phải không…

Mày luôn nghĩ rằng mày cô đơn. Sự thật thì mày không cô đơn.

Mày thường an ủi bản thân rằng mày hạnh phúc. Sự thật thì mày không hạnh phúc.

•••

Quá khứ: đừng quên, hãy ghi nhớ để hiểu rằng mày xứng đáng hạnh phúc hơn!

Tương lai: đừng nghĩ quá nhiều, mày có cả một cuộc đời đang chờ.

Hiện tại: đã lâu rồi mày không ngủ thật sâu thật ngon đúng không?

Bạn bè: có những người đã thực sự không còn là bạn thân nữa…

Tình yêu: em đúng là đứa đáng ghét phải không anh?

Sự nghiệp: đừng dừng chân..!!!

Mà thôi, ent này lảm nhảm toàn điều vớ vẩn, chẳng biết mình đã viết cái gì nữa. Đang nghe My bloody Valentine của Tata Young, những lúc thế này mình thích mở dance thật to.

Như những người đi trên sa mạc, họ có quá nhiều ảo tưởng về một ốc đảo,……………………..

Hà Jung <5.12.09>

https://hajung.wordpress.com/2009/12/05/t-or-f/

Where Am I?

You are currently browsing entries tagged with cô-đơn at Hà Jung | She's gone forever.

%d bloggers like this: